1. Buổi party đúng là hoàn hảo, toàn bộ đều diễn ra hoàn hảo cho đến khi có một người lạ mặt xuất hiện. Trong ánh nhìn của ắt mọi người, hẳn là Liên xứng đáng với Nam nhiều hơn. Liên là phó bí thơ, hoạt động năng nổ, nhiệt tình, lại là cô tiểu thư của một gia đình ấm no. Liên đi bên cạnh Nam thì hai người sẽ trở thành cặp đôi đáng được ái mộ nhất. Nhi vẫn nghĩ như vậy, kể từ khi chạm mặt cô bạn ấy. Nhi lang thang trong đêm tối, không dám về nhà vì đã nói với mẹ hôm nay về muộn, party sẽ kết thúc lúc mười một giờ đêm, Nam sẽ đưa Nhi về nhà, mẹ vẫn tin là thế. Hiện vẫn còn sớm, hơn hai giờ đồng hồ nữa mới là lúc phải ra về, Nhi không biết mình vô định đi đâu kể từ sau khi chạy ù đi, chỉ biết mắt mình hoe đỏ và con đường nhạt nhòa những bóng nước… Nam bị Liên kéo tay trở lại sau khi có ý định đuổi theo Nhi, vì Nam và Liên sẽ là cặp MC dẫn chương trình cho buổi party đúng như thầy tổng cáng đáng cắt cử. - Cậu làm trò gì thế? Nam giận dữ vùng tay khỏi bàn tay nhỏ bé của Liên đang lạnh dần. - Tớ hỏi cậu mới đúng. Sao cậu lại mang con bé ấy đến đây? - Sao Nhi lại không thể đến party chia tay cuối cấp? Nhắc cho cậu nhớ, cậu ấy cũng là học sinh lớp mười hai, lại là bạn cùng lớp của tớ. Nam gần như thường giữ được tĩnh tâm, nếu không phải vì chương trình sắp bắt đầu và ngay sau bài phát biểu của thầy tổng đảm nhiệm sẽ là phần dẫn của hai MC thì Nam đã không đứng yên bất lực ở đây. Khi Nhi chạy đi, cậu đã thấy tim mình nhói một nhịp. Nam sợ hãi khi nghĩ tới việc Nhi bị tổn thương. Kiên cố rằng Nhi đã bị thương tổn. Dù Nhi không khoác lên mình vẻ kiêu hãnh như những đứa con gái khác, luôn chủ động khiêm nhường và ẩn mình phía sau ắt mọi người, nhưng Nam biết việc xuất hiện trong buổi party cũng là một niềm náo nức lớn đối với Nhi.
Nhưng tuốt toang hoang, nhanh hơn một cơn gió thổi qua, chỉ vì cô bạn tên Liên siêu rắc rối. - Cậu thích Nhi thật à? Liên rơm rớm nước mắt, vẻ kiêu kỳ ban nãy như biến đi sạch trơn, chỉ còn đôi bàn tay lạnh tanh vẫn cố níu giữ lấy tay Nam. - Không liên hệ gì đến cậu. Dù sao cậu cũng không có quyền bịa đặt mọi chuyện như thế. Tôi không phải là con rối trong tay cậu đâu. Nam bỏ đi, bỏ lại đằng sau lưng những giọt ngắn dài. Suốt khoảng thời gian làm chương trình, mọi người lấy lại không khí vui vẻ và ầm ĩ, náo nhiệt của buổi party đặc biệt thì riêng hai nhân vật chính, hai MC lại diễn ra màn độc thoại nội tâm vô cùng sâu sắc. Dù rằng vẻ ngoài mặt vẫn là một cặp đôi MC ăn rơ, hiểu nhau trong từng lời nói, phối hợp tung hứng rất tốt nhưng kỳ thực bên trong chẳng ai muốn nối nhìn vào mắt người còn lại cả. Mọi người cùng trầm trồ dành lời khen cho Nam và Liên, tiếp sau đó là mà dự thi của các Mr & Ms cho các tập thể lớp mười hai của trường. Không khí của buổi party đã trôi qua như thế, với toàn bộ học sinh lớp mười hai đều thấy hỉ hả phấn khích, với riêng Nam là sự lo âu ngập dần lên dành cho cô bạn đã bỏ đi ngay khi buổi dạ hội chưa kịp bắt đầu. 2. Đúng giờ hẹn với mẹ, Nhi trở về nhà, trong bộ dạng tươi tắn khôn xiết. Kỳ thực đôi mắt đã sưng mọng vì ngồi khóc lóc một hồi. Nhi nghĩ về câu nói của Liên, về người bạn gái ngang nhiên tay trong tay với Nam khi ấy. Thật ra, Nhi quý Nam bằng tình cảm bè bạn, Nhi không chắc mình có ý nghĩ nào khác với Nam hay không, nhưng cô bé trân trọng những phút chốc có Nam bên cạnh. Việc Nam được các cô bạn gái cùng tuổi hoặc các em gái nhỏ tuổi hơn làm quen, kết bạn rồi có những màn tặng quà làm xôn xang cả trường cũng không ảnh hưởng gì đến tâm cảnh của Nhi cả. Có lần Nam còn cầm một hộp socola to, đính nơ cẩn thận đặt trước mặt Nhi khoe. - Đẹp không? Vừa có em gái lớp mười một tặng đấy. Những lần ấy Nhi chỉ cười, cái cười mỉm rất nhẹ, cũng chỉ lướt qua rồi lắc đầu quay đi. Nhi không thấy việc đó làm mình trở nên xao động, chỉ thấy Nam trẻ nít và nhỡ ra. Nhưng với Liên… thì khác… Lúc mà cô bạn ấy nắm tay Nam kéo đi, còn nói về lời hẹn của Nam, Nhi bất giác thấy buồn. Sự hụt hẫng len nhẹ trong tim rồi lớn dần lên. Khi mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, khi mà từ “lọ lem” được nhắc đi nhắc lại khiến nỗi tự ti trong Nhi dâng cao hơn bao giờ hết. Nhi thậm chí không dám so sánh mình với Liên, cứ thế chạy đi, không đủ kiên nhẫn để gồng mình lên nhìn thẳng vào mắt Nam đón nhận một sự giải thích nào cả… Có nhẽ, Liên là người phù hợp với Nam. Sự thực vẫn luôn là sự thực, và Nam chưa bao giờ là người phù hợp với Nhi cả. Cho dù muốn hay không, Nam và Nhi vẫn là hai nửa khác biệt quá lớn… Nhi trở về với mái nhà thân thuộc, nơi có mẹ và hai em thắp đèn chờ sẵn ở đó. Trước cổng, một dáng người quen đang đứng trầm tư mặc tưởng, khi thấy Nhi bèn lại gần, hỏi ân cần vồn vã: - Cậu về rồi à? Cậu đã đi đâu thế? Nhi ngước mắt nhìn Nam. Vừa nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy sáng bừng vì nhận ra Nhi trở về thì cô bé bỗng cảm thấy tim mình nhẹ nhàng hơn một tẹo, không còn gánh nặng như ban nãy, cũng không còn hoài nghi hay mặc cảm tủi. Trước mặt Nam, Nhi luôn là một cô gái mạnh mẽ nhất có thể, cảm thấy thăng bình và tĩnh tại. - Party ầm ĩ quá, tớ không hợp nên chạy đi hóng gió một lát thôi. Mọi chuyện ổn chứ? Mắt Nhi điềm nhiên như mặt hồ một chớm thu không chút gợn. Ví Nam có thể nói rằng mọi chuyện đều ổn. Bởi trong tâm khảm Nam, lúc mà Nhi bỏ đi, chưa một khắc nào trôi qua cho thấy rằng mọi chuyện đang “ổn” cả. Nam lo lắng cho Nhi nhiều đến mức đầu óc rối tung, không còn để tâm gì đến mọi chuyện xung quanh. - Ừ. Ổn. Trừ việc cậu bỏ rơi tớ ở lại. Nhi mỉm cười, giục Nam ra về vì trời cũng khá muộn. Cậu bạn đứng đó muốn nói thêm điều gì nhưng không đủ anh dũng, chờ cho đến khi Nhi khuất sau cánh cửa mới rời chân bước đi. Đêm buông xuống, màu yên ắng bao trùm vạn vật, Nam đi trên đường với những suy nghĩ bâng quơ, trái tim non đập những nhịp gọi tên người vừa mới gặp. Có những giây khắc chỉ cần nhìn người đó mỉm cười, tâm cảnh Nam đã cảm thấy háo hức hơn rất nhiều. Xong cũng có những lúc, dù rằng rất muốn đến gần bên cạnh nhưng không biết nên viện cớ ra sao cho ổn thỏa, rốt cục cũng chỉ đứng lặng lẽ nhìn người đó lướt qua mà thôi. Những rung động trước hết của một thời bỡ ngỡ, nhiều ngại ngùng nhưng cũng lắm si, càng thấy gai góc khó khăn lại càng muốn tiến lên phía trước… 3. Sau buổi party, mọi người trong trường lại có dịp tô vẽ nên nhiều những câu chuyện xoay quanh Nam, Nhi và Liên. Một mối quan hệ lùng nhùng giữa ba người mà chẳng ai đứng ra để bật mí về bật cứ điều gì. Quờ cũng chỉ là hiềm nghi và là lời đơm đặt của những cô nàng nhiều chuyện, buôn dưa bán cà nơi góc lớp. Riêng lớp Nhi, các bạn cũng không để tâm nhiều đến chuyện đó, bởi mọi người mong một điều rất rõ, Nhi luôn giữ khoảng cách với Nam. Có những lần Nam yêu cầu giúp đỡ đều bị từ khước thẳng thừng, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Mặt khác, Liên lại liên tục sang lớp Nam để tìm cớ gặp với hết lý do này đến lý do khác. Mọi người đồ rằng Liên khăng khăng sẽ chinh phục anh chàng bí thư đoàn trường cho bằng được mới thôi, tiếc rằng Nam lại thuộc tuýp thờ ơ chứ không xởi lởi, nên có thế mấy cũng không làm lay động được anh chàng này. Chuyện học hành của khối lớp mười hai cũng đang trong gia đoạn găng tay. Từ thi học kỳ đến thi tốt nghiệp và đại học, những ngưỡng cửa lớn của một quãng đường dài đánh dấu sự trưởng thành sau mười hai năm học. Mọi người ai nấy đều tụ hợp vào điểm số và những tờ đề luyện thi. Nhi khác bạn bè mình một tí, không đăng ký kín lịch học thêm, vẫn dành thời kì để đi làm thuê việc part-time phụ giúp thêm cho mẹ lo cho các em. Nam vẫn dõi theo những việc mà Nhi làm. Nhiều khi phải ở lại trực quán muộn, Nam sẽ chờ Nhi ở quán, đi theo về tận nhà rồi mới quay về nhà mình. Hẳn nhiên chuỗi hành động ấy là bí ẩn, giống như một thám tử bảo vệ thân chủ của mình vậy, nhưng khác một tẹo, với Nam, bảo vệ Nhi như một lẽ thiên nhiên phải thế, như những gì đúng đắn nhất được mách bảo từ con tim. Nam chẳng thể đến gần thì đành đứng từ xa để dõi theo. Cách mà Nhi lựa chọn là không muốn liên can đến Nam sợ gây ra nhiều rắc rối, muốn bảo vệ cuộc sống bình yên bằng lặng như trước đây vốn có. Nam cũng có cách chọn lọc của riêng mình, chỉ cần Nhi không biết, mọi chuyện đều tốt đẹp. Một lần, mẹ có chuyện đột xuất phải đi, nghe hàng xóm mong manh sang rằng mẹ Nhi được một gia đình nào đó thuê làm người giúp việc cho gia đình họ, mẹ qua nhà bên đó để thử việc một ngày. Nhi vui vì mẹ tìm được công việc mới, có thể sẽ nhẹ nhàng và tốt hơn so với công việc mẹ đang làm. Nhi trở về nhà, thấy trong ngăn tủ quen thuộc xuất hiện một phong thư còn chưa kịp mở. Đó là phong thư đề gửi cho Nhi, từ bố… Nhi vội đọc thư, đọc ngấu nghiến như sợ những con chữ bay đi mất. Phần nào trong Nhi đang giận, rất giận bố, người đã bỏ mẹ con Nhi đi mà không có lấy một lời tạm biệt. Hóa ra không phải vậy, đằng sau ngăn tủ còn một tệp thư nữa, đã gửi từ những ngày rất lâu trước đó. Hóa ra, bố Nhi vẫn thư về liền tù tù với vợ con, vẫn dặn Nhi phải siêng năng học hành, vẫn hứa là có điều kiện sẽ trở về vào một ngày không xa. Nhưng những phong thư đó chưa bao giờ đến được với Nhi và các em, chỉ có mẹ Nhi biết, mẹ lặng lẽ cất giấu đi sau những ngăn tủ gỗ, chưa một lần mẹ đề cập đến chuyện bố ra đi hay sẽ trở về. Nhi thở dài, nỗi buồn chênh vênh của những ngày nắng hạ. Ví được hóa thành bong bóng xà phòng để bay đi một lúc, Nhi nguyện cuộn tròn mình trong quả bong bóng ấy thôi. Nhi bắt đầu thấy mệt mỏi cho cuộc sống của mình, một cuộc sống có những điều bí mật mà chưa bao giờ cô bé được khám phá. - Nhi ơi, cậu có nhà không? Liên tìm tới gặp Nhi, cái nhìn bao quát từ gian nhà nhỏ đến dạng hình Nhi khi đứng trước mặt, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, rồi một nụ cười chẳng rõ thân thiện quan hoài hay mỉa mai ác ý, nụ cười nửa miệng kín đáo vô cùng. - Nói chuyện với tớ một lúc được không? Không quá vòng vo, Liên đi luôn vào câu chuyện của cậu ấy, trong đó có Nam, một cậu bạn mà với Nhi và Liên không hề xa lạ. Câu chuyện về chiếc váy trắng và lời hẹn của Nam. Liên nhận rằng cậu ấy bịa đặt, vì ghen tỵ với sự quan tâm mà Nam dành cho Nhi nên Liên tự ý làm như thế. Cũng vì bắt gặp Nam đứng nhiều giờ liền trước một shop áo xống, nhìn vào chiếc váy trắng mà manocanh đang mặc để quyết định mua tặng Nhi, Liên mới nảy ra ý định têu tức Nhi như thế. Nhưng phản ứng của Nhi khiến Liên thất vọng. Không có lấy một sự hờn giận nào cả, không trách móc Nam cũng không tỏ ra quầy quậy. Nhi chỉ lặng im và bỏ đi, lần ấy Liên thấy mình giống một con ngốc không biết đùa. Và hẳn nhiên, thiện cảm trong Nam dành cho Liên vốn không nhiều nhặn gì lại còn vơi đi ít nhiều nữa. - Làm một phép đổi như thế này đi nhé, cậu nhường Nam cho tớ, tớ sẽ giúp mẹ cậu có được việc làm. Nhi sửng sốt, sững người trong phút chốc, không kịp để Nhi định nghĩa lại câu nói mới rồi, Liên lại tiếp, nở một nụ cười đắc thắng trên môi. - Thật ra bữa nay mẹ cậu đi thử việc ở nhà tớ. Nhà tớ cũng đang cần tìm một người làm, tớ nghĩ tớ nên giúp cậu. Nhưng tớ giúp cậu rồi, cậu cũng nên giúp tớ chứ, đúng không? - Nam không phải là vật sở hữu để chuyền qua chuyền lại. Tớ nghĩ trước khi cậu học cách yêu một người thì nên học cách coi trọng người khác đã. Tớ vẫn nghĩ cậu xứng đáng với Nam, thích hợp với Nam hơn tớ nhiều lần, vì cậu xinh đẹp, giỏi giang, lại chẳng có gì phải trinh nữ về hoàn cảnh cả. Nhưng tớ nhầm rồi, cậu chỉ coi tình cảm với cậu ấy là thứ để chiếm hữu thôi. Xin lỗi nhé, đã làm cậu mất công phải tìm hiểu về gia cảnh của tớ, lại mất công đến tìm gặp tớ chuyện trò, phải làm cho cậu thất vọng rồi. Lần này Nhi cương trực, nói liền một mạch vì thấy tâm huyết trong người nổi lên. Liên rõ ràng không biết cách coi trọng người khác, thậm chí còn không biết cách coi trọng bản thân mình. Nếu vì để có được tình cảm của một người nào đó mà phải dùng hết cách này đến cách khác để có được, liệu có xứng đáng hay không? Tình cảm là chân phương, là tình nguyện, là tìm thấy được điểm chung trong nhau, có thể chia sẻ, tha và cảm thông. Nếu những điều giản đơn ấy mà Liên không hiểu được thì sao có thể xót thương người khác một cách trót? Việc Liên tìm đến gặp đã là việc nằm ngoài sức mường tượng của Nhi, lại thêm việc mẹ Nhi đi thử việc ở nhà Cô bạn ấy. Nhi thấy động lòng thương cho mẹ. Thương mẹ vì ngỡ tìm được một công việc tốt hóa ra lại chỉ là một sự bàn thảo của một đứa trẻ chưa hết cấp ba, cho một tình cảm ngơ ngơ của đứa con gái chưa đầy mười tám tuổi ấy. 4. Mẹ trở về nhà với một khuôn mặt buồn, Nhi hiểu cảm giác của mẹ, hiểu tâm can của mẹ. Nhi giục mẹ đi ăn cơm sớm rồi ngơi nghỉ chuẩn bị cho buổi làm vào tương lai. Nhi đã định hỏi mẹ về chuyện của bố, về những lá thư mẹ giấu bao năm qua. Nhưng Nhi lại sợ, hẳn là mẹ có lý do nào đó để giữ gìn chúng, cũng vì một có lẽ nào đó mà Nhi chưa được mẹ cho biết. Đến khi Nhi lớn hơn, trưởng thành hơn, biết suy nghĩ nhiều hơn thì mẹ sẽ cho Nhi biết, cô bé tin là vậy. Ngôi nhà tối đèn, Nhi chạy ra quán làm thêm, bữa nay Nhi không có ca làm, anh chủ quán cũng không gọi Nhi đến phụ giúp. Nhi ngồi một góc nhỏ khuất sau những ngọn đèn cao thế, chống tay lên cằm và nhìn về phía những con đom đóm lẩn trong đêm. Bất giác, Nhi giật mình. - Bữa nay cậu có ca làm à? Là Nam. Cậu ấy cầm trên tay hai cốc trà sữa, đẩy về phía Nhi một cốc vị dâu, còn cậu ấy giữ lại một cốc vị socola, nhìn đôi mắt Nhi lạ lẫm, Nam mỉm cười. - Lâu rồi chưa được ngồi chuyện trò với cậu. Bữa nay ngồi nhé! Nhi mỉm cười gật đầu. Đúng là đã lâu rồi không tiếp xúc với Nam, khi gặp trên lớp Nhi vẫn luôn lảng tránh, vì một lý do nào đó, cũng chẳng hiểu sao tự nhiên Nhi lại làm thế. Khuôn mặt Nam buồn thiu, nhìn cậu ấy vốn đã hờ hững lại càng trở nên nhạt hoét. Nhi cũng cảm thấy buồn khi nhìn thấy Nam như thế, chỉ có điều, có cảm giác không-thể-ở-bên nên Nhi tìm cách để lánh xa. - Cậu có chuyện buồn gì à? - Không biết nữa… Nhi không có nếp phô bày sự yếu đuối của mình ra cho người khác thấy. Dù thế nào cũng ráng ngụy trang hoàn hảo nhất cho khuôn mặt mình búng báng, cho cuộc sống của mình ngập màu hồng. Nhưng đôi mắt Nhi luôn buồn, luôn ươn ướt, cảm giác như thứ chất lỏng trong đó có thể tràn ra ngoài bất cứ lúc nào. Khi đối diện với Nam, khi nghe cậu ấy hỏi han ân cần như thế, bất chợt Nhi không muốn vòng vo, cũng không muốn giấu diếm, muốn tâm sự thật nhiều và thật nhiều với cậu ấy. Ngày nay, chỉ có Nam là người bạn gần gũi, dễ hiểu Nhi nhất, những tâm tình mà cô bé không biết san sớt cùng ai, chỉ có Nam là người luôn muốn lắng tai. - Nhi này, cậu có muốn nghe kể chuyện không? Tớ cũng chưa thử kể chuyện cho con gái nghe bao giờ, nhưng cậu làm chuột bạch đầu tiên vậy. Nhi mỉm cười, lặng ngồi bên nghe Nam kể chuyện. Câu chuyện của Nam nửa đùa nửa thật, hồn nhiên và vô tư như chính cậu bạn ấy. Cậu ấy cười tươi và sốt sắng khiến Nhi thấy ấm lòng. Sau bao nhiêu ngày không được bắt gặp nụ cười ấy là những ngày Nhi cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó vô vùng quen thuộc. Chung cục cũng có thể lại đối diện với Nam, có thể chuyện trò cùng cậu ấy, có thể tâm can với Nam chuyện gia đình, chuyện học hành. Chỉ duy nhất chuyện về Liên và đề nghị của cô bạn là không được đề cập đến, Nhi muốn giữ làm bí hiểm cho riêng mình. Ở một góc ngoài quán, Liên bước vào tìm anh trai, ông anh vốn liếng nên đóng cửa quán sớm hơn để có thể trở về nhà sớm hơn. Đã khá lâu rồi anh trai Liên không về nhà, việc nhất thiết muốn ra ngoài kinh dinh riêng mà không về công ty gia đình phụ giúp khiến bố Liên rất giận. Dù bố vẫn cấm qua lại nhưng Liên chẳng thể không đến thăm ông anh. Với cô bé mà nói, anh trai vừa tâm lý vừa dịu dàng, có thể kể biết bao lăm chuyện. Vô tình một khắc nào đó rất nhanh lướt qua, khi anh trai vừa kịp xoa đầu cười và kéo ghế cho Liên, cô bé bắt gặp ánh mắt Nam ngời sáng, phản chiếu qua tấm kính trong là hình ảnh Nam và Nhi cùng ngồi đối diện nhau, đang chăm chú nói gì đó, họ còn cười rất vui vẻ. - Em gặp người quen à? - Vâng, hai đứa ngồi ở chỗ kia. - À, một là Nhi, viên chức part-time quán anh, một là Nam, có vẻ như là bạn trai cô bé, vẫn rất hay đến quán để chờ cô bé tan làm. Mà hai đứa này ngộ lắm, chẳng mấy khi trò chuyện, hôm nay mới thấy cùng ngồi với nhau lần đầu, mọi khi toàn đứa về trước đứa về sau. Anh trai nhún vai, Liên quay lại nhìn anh bằng đôi mắt sắc lẹm. - Anh à, nhất mực anh phải giúp em lần này!!! Liên khum tay nói thầm thĩ gì đó với ông anh, mỗi câu nói đều khiến người anh nhíu mày. Nếu gật đầu bằng lòng, hẳn là Nhi sẽ không còn giữ trên môi được nụ cười hồn nhiên như thế… (Còn tiếp) |